GIEO DUYÊN
TẶNG PHÁP TU THIỀN CHO HÀNH GIẢ
Người viết: Pháp Đăng ngày 02/11/2023
( viết theo kinh nghiệm và trải nghiệm của chính bản thân)
—–
Tứ thiền bát định gồm: 
+ Sắc dục = nhớ
+ Sắc giới = nghĩ
+ Vô sắc = tưởng

Đầu tiên, hành giả phải tìm đề mục cho thiền định.

Đề mục thiền định có thể là: đất – nước – lửa – gió- hư không – ánh sáng – màu sắc – chủng tự – hình ảnh – vật thể – phi vật thể – phi phi vật thể,……

Cụ thể là hành giả tìm cho mình một đề mục nào đó, để cho tâm mình hướng vào (tầm tứ) chủ thể đó.

Sau đây là 1 pháp tu chi tiết đã chọn đề mục:
– Tầng thiền thứ nhất:
+ Đề mục được chọn: Nước.
+ Thế ngồi thiền: Hành giả chọn ngồi bán già hoặc kiết già hoặc tư thế nào mà hành giả quen thuộc, nhưng lưng phải thẳng
+ Tay: để ở tư thế thiền định, tay phải trên tay trái – Đối diện đan điền.
+ Mắt: hướng xuống chậu nước trước mặt (hành gỉa chuẩn bị 1 chậu nước trước mặt); hoặc nếu hành giả đã quen thuộc với nước nhớ nghĩ và thấy rõ được nước thì hãy nhớ tưởng về nước,ví như nhớ tưởng nước ở biển hay sông ao hồ và bất cứ nơi nào có nước .
+ Hướng mắt xuống nước không dao động, thời gian:5-15 phút sao đủ để nhớ nước. Tiếp theo hành giả sẽ nhắm mắt nhớ nước, nhớ một cách như thật ; nếu hành giả quên nước thì mở mắt nhìn lại lần nữa, rồi tiếp tục nhắm mắt nhớ nước.
+ Thời gian: tùy thuộc vào sức khỏe và thời gian của hành giả mà có thể duy trì. ( có thể 30phút đến 120 phút hoặc hơn – ngày có thể 1-3 thời hoặc hơn)
+ Quá trình thực hành duy trì liên tục không gián đoạn đến khi nào định sanh ra hỷ , là hành giả hoàn thành sơ thiền. ( Tuỳ vào căn cơ và độ tinh tấn của hành giả mà quá trình này lâu hay nhanh)

– Tầng thiền thứ hai:
+ Tầng thiền này hành giả xả thức – nhớ nước.
+ Hành giả không dùng chậu nước trước mặt nữa. Thiền định xả thức về nước nhưng chỉ nghĩ về hỷ. Nếu không nghĩ ra hỷ (do mất sức định), thì hành giả quay lại nhớ nước đến khi nào hỷ sanh. Rồi lại tiếp tục xả thức _ nhớ nước mà chỉ nghỉ về hỷ sanh _ rồi an trú nghĩ về hỷ. Cứ tiếp tục như vậy khi nào lạc sanh là hành giả hoàn thành tầng thiền thứ hai. Lạc này do xả thức nghĩ về hỷ sanh ra .

– Tầng thiền thứ ba:
+ Tầng thiền này là lạc Không.
+ Tức hành giả xả thức nghĩ nhớ lạc mà sanh ra lạc Không. Lạc Không này là vui sướng rỗng.
+ Hành giả an trú trống rỗng này đến khi nào hành giả bắt đầu sanh ra tưởng Không là hoàn thành tầng thiền thứ ba và bắt đầu bước vào tầng thiền thứ tư .

-Tầng thiền thứ tư:
+ Thiền thứ tư này hành giả đã xã lạc Không của tầng thứ ba, bắt đầu sanh ra tưởng Không . Hành giả duy trì định tưởng Không này.
+ Tưởng Không này có bốn thứ tưởng. Thứ nhất: tưởng Không vô tận; Thứ hai: tư tưởng Không vô tận; Thứ ba: Không tưởng vô tận; Thứ tư là chẳng phải tưởng là tưởng.

# Tưởng Không vô tận (không vô biên xứ).Sự trực tiếp này là hành giả vào không gian vô tận ,là an trú trong tánh Không_ không có chổ trụ , không thân _ thân chỉ còn lại không trụ (khi ở tần thiền thứ ba là ta quên luôn thân xác thì có nghĩa là thân trung ấm còn, khi lên tứ thiền thì không còn thân trung ấm)

# Tư tưởng Không vô tận( thức vô biên xứ). Lúc này trong tư tưởng hiện tại quá khứ vị lai là vô tận, thì hành giả nhớ biết được ba đời. Ở trạng thái này_ nó khởi lên một cách tự do của năm thức không có biên giới (nói chung ở cảnh giới này_ trong tư tưởng sẽ hiện những cảnh giới về chính hành giả, do năm thức ấm lưu trong ý thức hiện tại ở quá khứ và vị lai ,một cảnh huyễn hóa trong )

# Không tưởng vô tận (vô sở hữu xứ). Lúc này thì tâm Không này không còn sanh khởi của năm thức ấm, an trú định Không tưởng. Không tưởng này là không có gì sanh khởi nên gọi là không sở hữu.

# Chẳng phải tưởng, chẳng phải chẳng tưởng là tưởng (phi tưởng phi phi tưởng xứ). Hành giả vào trong cảnh giới giai đoạn này : tâm chẳng còn tạo tác hay gây ra nguyên nhân nào nữa để tái sanh, gần như tịch lặng mà còn tưởng vi tế. Tưởng vi tế là gặp duyên bên ngoài nó sẽ trổ lên vì chấp mình đã giải thoát. Khi xả định ra _ tuyên bố ta đã chứng ,đây là sự vi tế.

Nhận ra tưởng tưởng này không thống nhất với tưởng khác, mà lần lượt cứ khởi lên chẳng dính gì với nhau, nên tưởng này không có thật chỉ là giả tưởng. Giả tưởng này là Không và ta an trú trong Không này vào trong tịch lặng niết bàn.

>> > Trong tứ định này, thì chúng đều là mắc xích nhau khi ta vào tầng thiền thứ tư. Sẽ trực tiếp liên kết nhau vì là Không. Tứ thiền là cõi tứ Không.
——
Chúc quý hành giả tinh tấn và sớm thành tựu.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *